Trong một cuộc thi xem ai là người lịch sự nhất, giám khảo yêu cầu các thí sinh kể lại những hành động lịch sự của mình.

Thí sinh thứ nhất trả lời:

Ai cũng biết, ngáp mà không che miệng là mất lịch sự. Tôi đã rèn luyện thói quen này đến mức, hiện nay, khi ngủ, chùm chăn kín đầu, tôi cũng che miệng khi ngáp.

Thí sinh thứ hai trả lời:

Lịch sự thế cũng chưa bằng tôi. Ai cũng biết, người lịch sự là phải biết chấp hành luật lệ công cộng. Một đêm kia trời mưa, tôi có việc phải đến bệnh viện trông vợ đẻ. Khi đi đến ngã tư gặp đèn đỏ. Dù đường vắng chẳng có ai, tôi cũng dừng lại chờ. Không ngờ, hệ thống điều khiển bị hỏng, tôi đứng đợi rất lâu mà đèn vẫn đỏ. Khi có đèn xanh, tôi vội phóng ngay đến bệnh viện thì được thông báo là vợ tôi đã đẻ xong và hai mẹ con đã đi về nhà.

Thí sinh thứ ba trả lời:

Hai anh lịch sự thế cũng chưa bằng tôi. Ai cũng biết, người lịch sự khi làm phiền bất cứ ai dù ít hay nhiều trong tình huống nào cũng phải xin lỗi. Hồi còn chiến tranh biên giới chống bọn bành trướng Trung quốc, một lần tôi đang phục kích thì gặp một tên bành trướng dẫn xác tới. Tôi vùng dậy bất ngờ dí súng vào ngực hắn, nói vội một câu “xin lỗi mày” để nó biết tôi là người lịch sự rồi mới bóp cò.

Ban giám khảo đều nhất trí công nhận: Lịch sự đến thế là cùng.